Đó chỉ là một câu hát tự dưng bật ra trong đầu khi tôi đang ngồi trên chiếc đò qua con sông Hậu chiều nay. Con sông êm đềm chảy, lục bình lềnh bềnh trôi.
16 năm kể từ chuyến đò đầu tiên tôi qua sông bước vào đại học.
Đò chạy nhanh hơn xưa, to hơn xưa và không có người quen cũ. Cuộc đời tôi thì vẫn thế, tuy nhiên tâm tánh đã khác (hoặc tôi đã gặp đc đúng môi trường của mình). Xưa là ba bảo bọc che chở, là ba hướng dẫn, chỉ đg... Bây giờ ba ngồi sau xe, ba ngại đg đông, ba sợ điều mới mẻ..
.
Thi thoảng ai đó nói rằng ngta đang bức tử con sông này vì sự phát triển mà thấy rát lòng như một phần cuộc đời bị đánh cắp.
Cái tuổi 18 đôi mươi qua nhanh như con nước lớn ròng.
Tôi đã tiếc nuối vì mình đã trải qua tuổi trẻ chỉ biết học, chỉ biết con đg từ nhà đến trường...
Khuôn mẫu đó đã giữ tôi trôi miệt mài giữa dòng chảy của cuộc đời. Rồi bất giác tự hỏi "liệu tôi có thể có sự lựa chọn khác hơn ko?".
Tôi vẫn hay mơ đôi chân mình lướt trên mặt sông, vượt giới hạn và khác thường...
No comments:
Post a Comment