Sunday, February 22, 2026

Sinh nhật công ty Tây Cát lần thứ 14

 Dàn mỹ nữ nhà Tây Cát chúng tui được ăn bánh kem nhân ngày sinh nhật cty.





Tư Bông được 12 năm chứ Tây Cát đã tròn 14t rồi, vẫn bé xìu xiu và chậm lớn như chính bạn founder ra nó. Ngày đó, tui bằng sự vô tư non nớt đã thành lập Tây Cát với ý nghĩa Miền Tây Cát Tường, may mà đến bây giờ ko thay đổi đường hướng đó hay nghĩ đến chuyện đổi tên cty!!!!
14 năm qua, cty từ 1 mình tui giờ thì “của chúng ta” với team VP gần hai chục đứa và vài chục công nhân (toàn team 1 mình tao mà đếm lại sao nhìu dzj). Ngày trước đi sự kiện, ngta hỏi tên cty là gì thì ngại nói bởi có nói ngta cũng méo biết là ai, giờ ngta vẫn hỏi nhưng dõng dạc nói tên cty luôn, tại giờ có đồng bọn chứ ngta cũng đâu có biết chúng tui là ai đâu!
Tới bây giờ, tui vẫn ko biết làm kế hoạch năm hay kế hoạch này nọ, chỉ biết những mục tiêu lớn rồi cứ thế mà cố gắng sống sót qua mỗi năm. Thầy mà biết thì chắc là Thầy “giận” lắm đây, dạy tui miệt mài - tốt nghiệp luôn rồi mà vẫn kinh doanh “gà mờ”!
Lâu nay ngta hay nói về chuyển đổi số, mình ko biết ngta chuyển đổi được tới đâu ngoài áp dụng AI? Chứ tui là tui buộc mình phải đẩy Tây Cát lên online, tức là áp dụng ERP cho bé con này mới được. Em đang tuổi ăn tuổi lớn, ko nắm dữ liệu tự động được thì càng về sau muốn quản phải tốn cả đống tiền, có khi tui già rồi muốn quản cũng quản ko nổi. Đó là nhiệm vụ tuổi mới của em Tây Cát!
19 năm trước ra trường ngành IT, tui đi làm cho cty viết và triển khai ERP, công việc được giao là tư vấn cho khách doanh nghiệp, mới ra trường non xanh mà đi tư vấn ai nghe - thế là đi học thêm Vb2 ngành Quản trị kinh doanh, học xong nghỉ tư vấn luôn vì khó quá… Dòng đời đưa đẩy, có thể nói bây giờ đây là dự án ERP cuối cùng trong sự nghiệp học và làm IT của tui.
Tui bắt đầu Tây Cát ko phải vì chỉ hướng đến tiền mà còn quê hương, bây giờ và sau này cũng vậy, Tây Cát ko bỏ ngỏ công nghệ nhưng cũng ko tách rời con người!

Stress và tiểu đường type2!



(Này mình ko có ý than vãn mà chia sẻ trải nghiệm)
Người ta thường hay nói đến stress và burn-out này nọ, mình thề là mình ko hề hiểu được cảm giác đó như thế nào, tức là mình ko hiểu được ngta stress là cảm giác ra sao, mình cũng ko biết mình có bị stress ko luôn.
Trong suy nghĩ của mình, mình tự biết (và sếp cũ cũng nói) là mình là đứa over-thinking, tức là mình sẽ hành hạ bản thân mình bằng 1 đống suy nghĩ - có nhiều khi xà quần từ 1 chuyện ko to tác gì hoặc theo những người lý trí thông thường thì suy luận 1 lần là xong. Vì như thế nên mình sẽ mất nhiều thời gian hơn để tập trung, để quyết định 1 vấn đề hoặc chỉ đơn giản là chốt 1 góc nhìn nào đó… vì thế mình sẽ bị khó ngủ khi có chuyện vui - buồn - thất vọng!!!
Mỗi người có 1 giới hạn, mình phải thật quan sát kỹ mới nhận biết được. Ví dụ, mình ko thể tập trung liên tục quá 2 tiếng, quá mình sẽ bị đau đầu (cái này từ nhỏ đã nhận ra: thi 180’ ra lần nào cũng nhức đầu, ít hơn thì hok sao), ngủ sâu ko đủ 8 tiếng thì được coi là thiếu ngủ. Mình đã từng ko tin vậy, tự hỏi tại sao ngta thì khác còn mình thì vậy chứ? Sau này xem và đọc nhiều rồi chiêm nghiệm bản thân thì cũng dần chấp nhận cái giới hạn này.
Quay lại chuyện vì sao mình bàn chuyện này, bởi vì tóc mình rụng quá mà mọc ko kịp, bởi vì mình hay bị tức ngực nhưng kiểm tra ko bị gì, mình bị rối loạn nội tiết mà ko hiểu tại sao, ăn đầy đủ và ngủ ít nhất cũng 7 tiếng 1 ngày mà người lúc nào cũng lừ đừ… năm ngoái kiểm tra tổng quát ở An Sinh thì bs mới bảo mình bị tiểu đường, có thể do stress. Khi đó mới “à, thì ra vậy”, mình lo sốt vó, bác kê thuốc nhưng mình quyết ko lấy thuốc mà về kiểm soát nghiêm ngặt chế độ ăn , ngủ và tập thể dục, sau 1 tháng thì về ngưỡng bình thường.
Năm nay, để hạn chế thiếu ngủ do khó ngủ có thể gây tình trạng rối loạn chuyển hoá nên mình thi thoảng uống thuốc ngủ (dạng chiết suất thảo dược) khi cv hoặc lo lắng đến dồn dập… nhưng cuối cùng mình lại tái “tiểu đường” với chỉ số cao gần gấp đôi năm rồi. Hôm qua bs kê thuốc và mình vẫn quyết tâm ko lấy thuốc, từ bữa có dấu hiệu đến nay là 1 tuần, mình bỏ việc hẳn (chỉ nghe và chuyển tiếp cuộc gọi hoặc trả lời những vấn đề trọng yếu), theo dõi đường huyết mỗi sáng, kiểm soát lại chế độ ăn ngủ lại… thì có vẻ như là chỉ số ổn định từ từ lại, cơ thể bắt đầu hồi phục.
Mình ko hy vọng phải kiểm soát lại lần thứ 3 bởi ko biết liệu còn có khả năng hay ko. Vì vậy, mình chiêm nghiệm lại hành trình công việc của mình để từ đó bỏ bớt chấp niệm với nó. Mình ko phải là đứa tham việc, mình làm việc ít so với nhiều người lầm tưởng, nhưng việc nào làm là phải đến chơi đến chốn (như kiểu hồi xưa ra deadline học bài xong mới được ăn cơm dzj), khi chưa xong là còn vướng mắc thì chuyện tập thiền hay đi tập thể dục hay gì gì đó là vô nghĩa. Mình rất tâm đắc câu của nhà Phật dạy “cầm ko được ắt tự dưng buông”.
Giờ mình cầm méo được nữa nên mình buông, đọc sách mình thích, ngủ khi mình muốn.
Lúc còn ở ghế nhà trường, mình tự hỏi sao bạn mình học giỏi vậy, sao bạn mình siêng vậy; đi làm thì tự hỏi sao bạn mình làm cty tốt vậy lương cao vậy; tới lúc điều hành cty cũng lại nhìn bạn mình tự hỏi sao họ giỏi vậy, sao cty họ hay thế, sao doanh thu cao vậy, sao họ điều hành giỏi thế…nhìn lại mình sao cứ chật vật - sao cứ như đi trên dây miết vậy?
Mình nghĩ rằng, khi mình chấp nhận mình chỉ tới đó thôi thì mình đã hoàn thành sứ mệnh rồi. Mình còn muốn học hành những khía cạnh khác của đời người, cho nên sẽ ko để công việc nhốt mình vào đấy dù rằng mình vẫn rất yêu công việc mình làm - sản phẩm mình tạo ra - đội ngũ mình xây dựng.
Túm lại, chuyện cân bằng là khó, chỉ có chọn lựa và trả giá. Mình chia sẻ kinh nghiệm cho những ai giống mình- ở tuổi mình- làm cv như mình biết và sống tốt hơn, cũng như để thấu hiểu người xung quanh. Minh chỉ cần nhận ra, quan sát và quyết định để bảo toàn cho hành trình khám phá của cuộc đời mình thôi!

Food = love!


Dạo này kiêng ăn cũng khá, vì muốn phẻ đẹp. Tuy nhiên khi nhìn thấy ảnh hoặc video đồ ăn là tim muốn rụng đi!
Mình nghĩ, hành động chứng minh tình yêu cơ bản nhất, đó chính là mang đồ ăn đến người mình yêu thương.
Ngày 1/1 vừa rồi, chị và cháu tui về, tui alo hỏi "2 đứa cháu muốn ăn gì, dì đi mua về làm ăn?"; hồi đi học đại học, về nhà thăm nhà, sáng sớm mấy chị em còn ngủ trong mùng là nghe tiếng ba hỏi "tụi bây muốn ăn gì ko, ba đi chợ mua?"; chị tui mà bảo thèm cái gì là mẹ tui lại lui kui đi làm...
Trong tủ lạnh nhà tui lúc nào cũng có bánh kẹo sẵn, bảo là "để dành cho mấy đứa cháu nó về ăn", tui nghĩ mấy ông bà già xưa còn hơn thế nữa, khi tình yêu thương họ rất đơn giản, xưa tui hay giận bỏ ăn, ông tui hay bảo "giận thì giận, cơm có làm gì đâu mà giận?" hay "ăn no đi rồi có sức giận tiếp".
Bi chừ, mỗi khi thấy buồn phiền là có cớ "hãy yêu thương bản thân" = "đi ăn cái gì ngon ngon" đi!
Thực phẩm là tình yêu, tình yêu là sự sống mà sự sống thì mầu nhiệm!
p/s: thèm ăn nữa rồi!