Sunday, February 22, 2026

Sinh nhật công ty Tây Cát lần thứ 14

 Dàn mỹ nữ nhà Tây Cát chúng tui được ăn bánh kem nhân ngày sinh nhật cty.





Tư Bông được 12 năm chứ Tây Cát đã tròn 14t rồi, vẫn bé xìu xiu và chậm lớn như chính bạn founder ra nó. Ngày đó, tui bằng sự vô tư non nớt đã thành lập Tây Cát với ý nghĩa Miền Tây Cát Tường, may mà đến bây giờ ko thay đổi đường hướng đó hay nghĩ đến chuyện đổi tên cty!!!!
14 năm qua, cty từ 1 mình tui giờ thì “của chúng ta” với team VP gần hai chục đứa và vài chục công nhân (toàn team 1 mình tao mà đếm lại sao nhìu dzj). Ngày trước đi sự kiện, ngta hỏi tên cty là gì thì ngại nói bởi có nói ngta cũng méo biết là ai, giờ ngta vẫn hỏi nhưng dõng dạc nói tên cty luôn, tại giờ có đồng bọn chứ ngta cũng đâu có biết chúng tui là ai đâu!
Tới bây giờ, tui vẫn ko biết làm kế hoạch năm hay kế hoạch này nọ, chỉ biết những mục tiêu lớn rồi cứ thế mà cố gắng sống sót qua mỗi năm. Thầy mà biết thì chắc là Thầy “giận” lắm đây, dạy tui miệt mài - tốt nghiệp luôn rồi mà vẫn kinh doanh “gà mờ”!
Lâu nay ngta hay nói về chuyển đổi số, mình ko biết ngta chuyển đổi được tới đâu ngoài áp dụng AI? Chứ tui là tui buộc mình phải đẩy Tây Cát lên online, tức là áp dụng ERP cho bé con này mới được. Em đang tuổi ăn tuổi lớn, ko nắm dữ liệu tự động được thì càng về sau muốn quản phải tốn cả đống tiền, có khi tui già rồi muốn quản cũng quản ko nổi. Đó là nhiệm vụ tuổi mới của em Tây Cát!
19 năm trước ra trường ngành IT, tui đi làm cho cty viết và triển khai ERP, công việc được giao là tư vấn cho khách doanh nghiệp, mới ra trường non xanh mà đi tư vấn ai nghe - thế là đi học thêm Vb2 ngành Quản trị kinh doanh, học xong nghỉ tư vấn luôn vì khó quá… Dòng đời đưa đẩy, có thể nói bây giờ đây là dự án ERP cuối cùng trong sự nghiệp học và làm IT của tui.
Tui bắt đầu Tây Cát ko phải vì chỉ hướng đến tiền mà còn quê hương, bây giờ và sau này cũng vậy, Tây Cát ko bỏ ngỏ công nghệ nhưng cũng ko tách rời con người!

Stress và tiểu đường type2!



(Này mình ko có ý than vãn mà chia sẻ trải nghiệm)
Người ta thường hay nói đến stress và burn-out này nọ, mình thề là mình ko hề hiểu được cảm giác đó như thế nào, tức là mình ko hiểu được ngta stress là cảm giác ra sao, mình cũng ko biết mình có bị stress ko luôn.
Trong suy nghĩ của mình, mình tự biết (và sếp cũ cũng nói) là mình là đứa over-thinking, tức là mình sẽ hành hạ bản thân mình bằng 1 đống suy nghĩ - có nhiều khi xà quần từ 1 chuyện ko to tác gì hoặc theo những người lý trí thông thường thì suy luận 1 lần là xong. Vì như thế nên mình sẽ mất nhiều thời gian hơn để tập trung, để quyết định 1 vấn đề hoặc chỉ đơn giản là chốt 1 góc nhìn nào đó… vì thế mình sẽ bị khó ngủ khi có chuyện vui - buồn - thất vọng!!!
Mỗi người có 1 giới hạn, mình phải thật quan sát kỹ mới nhận biết được. Ví dụ, mình ko thể tập trung liên tục quá 2 tiếng, quá mình sẽ bị đau đầu (cái này từ nhỏ đã nhận ra: thi 180’ ra lần nào cũng nhức đầu, ít hơn thì hok sao), ngủ sâu ko đủ 8 tiếng thì được coi là thiếu ngủ. Mình đã từng ko tin vậy, tự hỏi tại sao ngta thì khác còn mình thì vậy chứ? Sau này xem và đọc nhiều rồi chiêm nghiệm bản thân thì cũng dần chấp nhận cái giới hạn này.
Quay lại chuyện vì sao mình bàn chuyện này, bởi vì tóc mình rụng quá mà mọc ko kịp, bởi vì mình hay bị tức ngực nhưng kiểm tra ko bị gì, mình bị rối loạn nội tiết mà ko hiểu tại sao, ăn đầy đủ và ngủ ít nhất cũng 7 tiếng 1 ngày mà người lúc nào cũng lừ đừ… năm ngoái kiểm tra tổng quát ở An Sinh thì bs mới bảo mình bị tiểu đường, có thể do stress. Khi đó mới “à, thì ra vậy”, mình lo sốt vó, bác kê thuốc nhưng mình quyết ko lấy thuốc mà về kiểm soát nghiêm ngặt chế độ ăn , ngủ và tập thể dục, sau 1 tháng thì về ngưỡng bình thường.
Năm nay, để hạn chế thiếu ngủ do khó ngủ có thể gây tình trạng rối loạn chuyển hoá nên mình thi thoảng uống thuốc ngủ (dạng chiết suất thảo dược) khi cv hoặc lo lắng đến dồn dập… nhưng cuối cùng mình lại tái “tiểu đường” với chỉ số cao gần gấp đôi năm rồi. Hôm qua bs kê thuốc và mình vẫn quyết tâm ko lấy thuốc, từ bữa có dấu hiệu đến nay là 1 tuần, mình bỏ việc hẳn (chỉ nghe và chuyển tiếp cuộc gọi hoặc trả lời những vấn đề trọng yếu), theo dõi đường huyết mỗi sáng, kiểm soát lại chế độ ăn ngủ lại… thì có vẻ như là chỉ số ổn định từ từ lại, cơ thể bắt đầu hồi phục.
Mình ko hy vọng phải kiểm soát lại lần thứ 3 bởi ko biết liệu còn có khả năng hay ko. Vì vậy, mình chiêm nghiệm lại hành trình công việc của mình để từ đó bỏ bớt chấp niệm với nó. Mình ko phải là đứa tham việc, mình làm việc ít so với nhiều người lầm tưởng, nhưng việc nào làm là phải đến chơi đến chốn (như kiểu hồi xưa ra deadline học bài xong mới được ăn cơm dzj), khi chưa xong là còn vướng mắc thì chuyện tập thiền hay đi tập thể dục hay gì gì đó là vô nghĩa. Mình rất tâm đắc câu của nhà Phật dạy “cầm ko được ắt tự dưng buông”.
Giờ mình cầm méo được nữa nên mình buông, đọc sách mình thích, ngủ khi mình muốn.
Lúc còn ở ghế nhà trường, mình tự hỏi sao bạn mình học giỏi vậy, sao bạn mình siêng vậy; đi làm thì tự hỏi sao bạn mình làm cty tốt vậy lương cao vậy; tới lúc điều hành cty cũng lại nhìn bạn mình tự hỏi sao họ giỏi vậy, sao cty họ hay thế, sao doanh thu cao vậy, sao họ điều hành giỏi thế…nhìn lại mình sao cứ chật vật - sao cứ như đi trên dây miết vậy?
Mình nghĩ rằng, khi mình chấp nhận mình chỉ tới đó thôi thì mình đã hoàn thành sứ mệnh rồi. Mình còn muốn học hành những khía cạnh khác của đời người, cho nên sẽ ko để công việc nhốt mình vào đấy dù rằng mình vẫn rất yêu công việc mình làm - sản phẩm mình tạo ra - đội ngũ mình xây dựng.
Túm lại, chuyện cân bằng là khó, chỉ có chọn lựa và trả giá. Mình chia sẻ kinh nghiệm cho những ai giống mình- ở tuổi mình- làm cv như mình biết và sống tốt hơn, cũng như để thấu hiểu người xung quanh. Minh chỉ cần nhận ra, quan sát và quyết định để bảo toàn cho hành trình khám phá của cuộc đời mình thôi!

Food = love!


Dạo này kiêng ăn cũng khá, vì muốn phẻ đẹp. Tuy nhiên khi nhìn thấy ảnh hoặc video đồ ăn là tim muốn rụng đi!
Mình nghĩ, hành động chứng minh tình yêu cơ bản nhất, đó chính là mang đồ ăn đến người mình yêu thương.
Ngày 1/1 vừa rồi, chị và cháu tui về, tui alo hỏi "2 đứa cháu muốn ăn gì, dì đi mua về làm ăn?"; hồi đi học đại học, về nhà thăm nhà, sáng sớm mấy chị em còn ngủ trong mùng là nghe tiếng ba hỏi "tụi bây muốn ăn gì ko, ba đi chợ mua?"; chị tui mà bảo thèm cái gì là mẹ tui lại lui kui đi làm...
Trong tủ lạnh nhà tui lúc nào cũng có bánh kẹo sẵn, bảo là "để dành cho mấy đứa cháu nó về ăn", tui nghĩ mấy ông bà già xưa còn hơn thế nữa, khi tình yêu thương họ rất đơn giản, xưa tui hay giận bỏ ăn, ông tui hay bảo "giận thì giận, cơm có làm gì đâu mà giận?" hay "ăn no đi rồi có sức giận tiếp".
Bi chừ, mỗi khi thấy buồn phiền là có cớ "hãy yêu thương bản thân" = "đi ăn cái gì ngon ngon" đi!
Thực phẩm là tình yêu, tình yêu là sự sống mà sự sống thì mầu nhiệm!
p/s: thèm ăn nữa rồi!


I need a hug

 Ngày nào cũng đi - về dưới hàng chuối này, đều thấy như được che chở, vỗ về vậy.

Niềm vui và nỗi buồn nó như 2 mặt của đồng tiền, và qua nay tôi được nếm trải cùng 1 lúc. Niềm vui thì lấp lánh và nỗi buồn thì rất đẹp.
Những thay đổi làm chúng ta vui rồi cũng chính chúng làm chúng ta buồn, rồi có khi ngồi tĩnh tâm lại, lùi ra sau 1 chút, nhìn mọi thứ diễn ra đúng như vở kịch, vô thường chẳng khác chi.
Có lúc tôi muốn học tiếng Anh thêm, có lúc tôi muốn học tiếng Hoa, có lúc tôi muốn đi Lào đi Âu đi Úc, nhưng có lúc chỉ cần chui vào 1 cái góc nhỏ vài mét vuông đẹp là thấy đủ rồi; có lúc muốn học thêm kỹ năng này hay kiến thức nọ, có lúc muốn mình phải quản lý cái này phải làm tốt cái nọ….muốn học AI muốn xây dựng thương hiệu cá nhân…
Sau cùng tất cả, cái duy nhất tôi cần làm và phải làm là cố gắng giữ thăng bằng đi trên dây mà thôi, giỏi thêm thì sẵn tiện ngắm cảnh 2 bên!
Hôm nay tôi nhắn với người bạn mới quen hồi tháng 10 là “nay tao nhớ cái ngày mà mày đón tao ở trạm tàu điện quá”. Ngày ấy ngoài trời lạnh 10 độ, gió mạnh và bạn đứng đó với cái áo gió màu xanh chờ tôi. Trạm tàu vắng, chỉ có vài người ở đó nhưng nhìn phớt là tôi nhận ra bạn ấy ngay, cái bắt tay đầu tiên là sự đối nghịch: tay bạn ấy lạnh và tay tôi thì ấm. Giữa bao la và rộng lớn của thế giới này, tôi chợt tìm thấy thêm 1 người bạn. Ngày tôi stress quá, tôi hỏi bạn “mày có hạnh phúc ko?”, bạn kể lể dài dòng - toàn những chuyện tôi đã biết, tôi để bạn nói và im nghe thôi, vài ngày sau tôi mới bảo “khi tao hỏi mày lần trước là lúc đó I need a hug”.
Bây giờ cũng thế, tôi cũng chỉ hỏi và nghe bạn trả lời, có thể cũng đủ cho 1 hành trình của tôi ko biết bến bờ rồi!



Hành trình lớn lên

 Tôi đã từng ước rằng mình ko phải là người nhạy cảm sau 1 số trải nghiệm đáng quên về đặc tính đó. Thế nhưng, càng nhiều tuổi, càng biết quan sát mình, càng chịu trách nhiệm nhiều hơn, tôi lại thầm cảm ơn điều đó.

Bạn có như thế không?
Ngay lúc này, khi tôi thấy đèn trong phòng em tôi sáng mà nhìn ko thấy ẻm đâu, tui đoán ở vp nên tui đi xuống vp để làm tiếp với em về câu chuyện thực hành ERP. Khi tui coi kỹ lại là em ấy kiểm phiếu bình chọn các giải thưởng cho chương trình tổng kết năm sắp tới.
Phiếu bình chọn là phiếu kín, các nhân viên vote cho 3 giải chính; quan trọng ko phải là ai bình chọn ra sao hay giải thưởng cỡ nào mà là các nét chữ ghi trên các phiếu bình chọn. Nét chữ ghi tên đồng nghiệp nguệch ngoạc, xiêu vẹo, sai chính tả… như học sinh lớp 1 lớp 2. Tui nhìn thấy mà lòng dâng lên niềm vui khó tả, cái hạnh phúc như mình đi giữa 1 vườn cây.
Lần trước, lúc tui vào xưởng tra soát sổ ghi chép nhật ký sản xuất để triển khai lên phần mềm, tui xem và chụp lại rồi hỏi từng đội để họ giải thích cho tui các con số, đi 1 vòng là tui tích cóp được vào lòng 1 “tấn” tự hào bởi vì sự chi tiết trong ghi chép của em tôi và các bạn công nhân, quan trọng nhất là nét chữ chưa thẳng… nhưng rõ ràng và đọc được!
Tui đã lớn lên theo cty và các bạn nhân viên của tôi cũng lớn lên theo cách ấy.
Thực sự mà nói, tui biết ơn những người xung quanh mình đã cho tui được sống 1 cuộc đời có ý nghĩa, có niềm vui, có nỗi buồn. Một bức tranh đầy màu sắc cứ như thế mà được vẽ lên!


Những tiểu vũ trụ cô đơn

 Hôm qua tui với cô bạn thân đang cùng lang thang ĐL, tui đã nói với bạn “chúng ta là những tiểu vũ trụ cô đơn”.

Không phải chỉ vì chúng tui độc thân mà thấy cô đơn, tui tin rằng con người chúng ta đều thấy cô đơn nên chúng ta phải sống cùng nhau. Tui nghĩ ko chỉ con người mà cả những loài vật hay cây cỏ. Bởi vì vậy nên để tiến hoá (giác ngộ), con người luôn phải học cách độc lập, học cách 1 mình… để an lạc!
Tui bảo bạn là khi tui đi du lịch 1 mình, dù rất thoải mái, muốn đi đâu ăn gì hoặc làm khùng điên gì thì ko cần phải để ý đến người khác nhưng… cảm giác rất là chán. Kiểu là đi - học - mà ko chơi thực sự.
Bây giờ nếu đi cùng mọi người , chính ta cũng có những cảm xúc riêng, suy nghĩ riêng, nhìn thấy cái mà người khác ko nhìn thấy, nghe cái mà người khác chưa chắc nghe thấy và cả cuối cùng có khi chúng ta cũng nguỵ biện và lờ nó đi để trấn an mình rằng “tui đang chơi với mình, những mình tương tự ta“ hoặc “tui đang hạnh phúc”.
Cuối cùng thì, chúng ta cũng chỉ là những tiểu vụ trụ cô đơn cần nhau mà thôi.
P/S: tui với những suy nghĩ khùng điên bên cạnh cây mai anh đào ế (còn gọi là cây hoa đào cô đơn) bên HXH!



Đếm tiền - chia lương

Bữa tui đi ngang phòng em tui, thấy ẻm ngồi đếm tiền lương, tự dưng tui thấy em toả ra 1 niềm vui lạ thường, tui nghĩ đó là cv yêu thích của em ấy: có tiền để đếm!
Ngẫm lại, làm mười mấy năm mà hình như tui hok có cơ hội ngồi đếm tiền, có năm Hạnh về tui chơi cận Tết, tui cũng bắt Hạnh ngồi chia tiền lương phát cho nv ngày làm cuối cùng của năm. Niềm vui của tui là chốt đơn, là nhìn bảng lương, là nhìn hàng hoá được bán/ tặng và… được đi chơi!
Hồi còn nhỏ xíu, khi ba còn làm thợ mộc, tối cuối năm cũng ngồi kế ba coi ba đếm tiền để trả lương cho mấy chú, chia tiền trả nợ chỗ này chỗ nọ và cuối cùng còn dư sẽ được ba lì xì. Có thể cái hình ảnh này sẽ theo tui suốt đời bởi là nền tảng để tui có những niềm vui bây giờ.
Cuối năm rồi, tự dưng tâm trạng chùn xuống, muốn đi “chữa lành” với bạn thân hơn nhưng mà cv thì vẫn dí sát mông, vẫn họp hành các kiểu, vẫn khó ngủ các kiểu!!!


Người Đồng Tháp trưng trái cây gì ngày Tết?


Người Việt nói chung và miền Tây nói riêng, ngày Tết là dịp sắm sửa trang hoàng nhà cửa, bày biện hoa quả. Mỗi 1 vùng miền có kiểu bày biện nhìn vào là thấy đặc trưng luôn.
Miền Tây chúng mình muốn biết cúng gì trưng gì - chỉ cần ra chợ là biết! Nào dừa, nào đu đủ, nào xoài, nào trái dư, nào mãng cầu, kiểu “cầu - dừa- đủ/ dư - xoài”, cái này tui ngẫm nghĩ có khi nào ảnh hưởng từ cái vở hài kịch mà bà con hay xem ngày trước ko?
Chứ truyền thống gia đình miền Tây cũ là cúng dưa hấu - phải là trái to xanh đậm tròn vo - càng to càng thể hiện sự giàu có/ bề thế của chủ nhà; các loại trái cây khác xếp sau luôn là xoài, quýt, mãng cầu, thanh long, bưởi… mà phải là loại to đẹp chín mọng hoặc đã gần chín (trưng lên vài ngày lả chín luôn), màu vàng/ cam tươi càng tốt, hoặc vườn nhà có gì sẽ mang lên cúng. Nguyên tắc là cúng lên ông bà gia tiên những thứ ngon nghẻ sau 1 năm vất vả ngược xuôi, cũng là để sau cúng thì con cháu được hưởng quả tốt quả lành.


Bây giờ thì lai căng, cúng cái gì xanh lè - non ẻo - có ăn uống gì được đâu mà cúng nhỉ!?
Còn nhà tui, dân Đồng Tháp chính hiệu thì vẫn giữ phong tục, lại thêm cái quê hương xứ nhà chúng tôi mạnh nhất là … xoài các loại và quýt hồng. Tui tin rằng ít nhất 80-90% các gia đình là có trưng quýt hồng.
Bạn không tin thì về các chợ, các gia đình ở đây… sẽ kiểm chứng được ngay!